|
Tôi dán mắt nh́n qua khung cửa kính trong veo chờ đợi. Tôi
sốt ruột, nóng ḷng nh́n đồng hồ: hai phút, ba phút,…năm phút. Khiếp,
cái ông cha này make up ǵ mà lâu quá. Tôi nản ḷng, dợm bước đi về,
tôi thấy một thanh niên từ trên lầu bước xuống. Tôi chờ đợi để hỏi thăm
về người tôi muốn gặp. Anh ta mở cửa, nh́n tôi giây lát, đoạn hỏi:
- Xin lỗi,
có phải em t́m cha Minh không?
Tôi
vội vàng trả lời:
- Dạ phải.
Anh làm ơn cho em gặp cha Minh khoảng mười
lăm phút thôi ạ.
- Cha Minh
chính là tôi đây. Nhưng xin lỗi em, … tiếc
quá. Bây giờ tôi phải lên ṭa báo
họp. Hẹn em khi khác vậy nha.
Tôi
hơi bất ngờ vi bị từ chối ngay lần gặp đầu
tiên. Tôi cảm thấy ghét cái ông cha
trẻ hách dịch này. Tôi hất mặt nói
sẵng:
Cám ơn.
Nhưng từ nay về sau tôi không bao giờ muốn
gặp mặt các ông linh mục nưă. Các ông
cha lúc nào cũng làm ra vẻ quan trọng,
là VIP cả.
Tôi
quay người bước thật nhanh, cảm thấy
ngượng ngùng v́ tôi cảm thầy quá lố và vô lễ với
người lạ. Có lẽ cha Minh cũng bất ngờ với
thái độ của tôi nên cha gọi lại:
- Này
em trông em quen quá. H́nh như tôi gặp
em ở đâu rồi?
Tôi
quay lại nói nhanh:
- Thưa
cha, có lẽ cha nh́n lầm rồi. Đây
là lần đầu tiên em biết cha và em
không có đạo (tôi nói dối) nên
chưa bao giờ đi nhà thờ cả.
Cha Minh nh́n
tôi quả quyêt:
- Nhất định
là tôi đă quen em rồi. H́nh như lâu
lắm rồi, em có đến nông trường
chơi phải không?
Không đợi
tôi trả lời. Cha nhỏ nhẹ năn nỉ:
- Xin lỗi
em. Hôm nay tôi bận thật nên không thể nói
chuyện với em được. Hẹn em thứ năm
tuần tới nha.
Nghe nhắc đến nông trường, tôi
dịu lại, nhưng vẫn c̣n nghi ngờ ông
cha này có ư đồ ǵ đây? Tôi
hỏi:
- Cha muốn gặp em để làm ǵ? Lên lớp
hay giảng moral?
Cha cười:
- Em đa nghi như Tào Tháo. Yên tâm đi,
tôi không giảng moral đâu. Chúng ta chỉ nói
chuyện cho vui thôi.
Tôi được nước, làm reo.
- Lần nay cha muốn gặp em. Cha xin cái hẹn, chứ không
phải em đâu à nha.
Cha gật đầu mỉm cười thật tươi
làm bao nhiêu bực tức ban đầu của tôi
tan biến. Tôi thích thú v́ đă thắng được ông
cha. Tôi vội vàng nhảy lên xe, rồ máy,
vọt ra ngoài cổng nhà xứ để ḥa
cùng với ḍng xe cộ lưu thông đông đúc.
Tôi rú ga, phóng xe chạy thật nhanh vượt
qua đèn đỏ và không quên nheo mắt
cười duyên với các chàng công an trẻ đang
ŕnh bắt những người vi phạm luật lệ giao
thông. Các gă công an thật là buồn
cười. Các gă chỉ giỏi bắt nạt
con nít, người già mà thôi. Bon họ dễ dàng
bỏ qua các lỗi lầm của các cô gái
trẻ đẹp xinh xắn v́ họ mải mê há hốc
mồm ra nh́n các cô nên họ không c̣n
cái mồm nào để thổi tu huưt cả.
Chiều nay tôi rất vui v́ vừa làm quen được
một ông cha trẻ. Th́ ra, các ông cha cũng
như mọi người b́nh thường. Tôi
nghĩ là cha Minh thấy tôi trẻ đẹp nên
kiếm chuyện muốn làm quen chứ làm ǵ ổng
quen tôi từ trước? Chiều nay tôi cảm
thấy đường phố Sài G̣n đẹp
chi lạ. Tôi chạy ṿng qua đường Cường Để,
chạy thật chậm dưới bóng cây râm
mát. Tôi nghĩ đến buổi gặp gỡ vừa
rồi. Thật ra th́ tôi chẳng có chuyện
ǵ muốn nói với cha Minh cả. Tôi đến
gặp cha Minh chỉ v́ ṭ ṃ mà thôi.
Tôi nghe các bạn của tôi ca tụng rằng
nhà thờ Đức Bà có một cha trẻ, đẹp
trai, năng nổ mới về làm phó xứ. Nào
là cha giảng hay, ḥa đồng với mọi
người, bác ái, nhân từ. Lần đầu
tiên gặp mặt cha Minh, tôi chẳng t́m thấy
cha có nét ǵ đặc biệt khiến lũ bạn
tôi ca tụng cha quá xá. Cha Minh chẳng có đẹp
trai tí nào cả. Cha Minh chỉ đạt sáu điểm
trên mười mà thôi. Cha cũng như các ông
cha khác cùng một khuôn đúc, một
ḷ đào tạo chủng viện mà ra. Chỉ khác
là gương mặt của cha có vẻ khắc
khổ chứ không bơ sữa như các cha khác.
Nhưng chỉ tại cha mới trở thành linh mục
mà thôi. Chỉ vài năm nữa thôi, gương
mặt cuả cha sẽ biến đổi hoàn toàn.
Toi thich cách xưng hô cuả cha. Cha Minh dùng
từ "tôi và em" làm cho tôi có cảm
giác gần guĩ cha hơn. Cha Minh đă nhắc đến
nông trưởng. Không lẽ cha Minh đă gặp
tôi ở nông trường? Đă từ lâu
tôi không lên nông trường chơi nữa,
làm sao cha gặp được tôi? Tôi nhớ rất
rơ rằng các cha thường lên nông trường
làm lễ và giảng tĩnh tâm đâu
có ai tên Minh đâu. Tôi cố gắng lục
lọi trong trí nhớ xem thử tôi đă gặp
cha Minh hồi nào ở nông trường? Căp
kiếng dày cộm; những ngón tay thon dài
vẳn nắm cửa; khuôn mặt xa vắng như chẳng
có ai trên cơi đời này. Những ngón
tay thon dài thoăn thoắt lướt nhẹ trên
dây đán. Thôi, chết tôi rồi! Tôi
nghi oan cho cha Minh rồi. Cha Minh chính là chú Minh
ngày nào ở nông trường cách đây
mười năm về trước.
Ngày ấy, tôi chỉ là một con bé con mười tuổi. Cuối năm lớp năm, tôi đạt
dươc danh hiệu học sinh suất sắc, và tôi khỏi phải thi lên cấp hai. Để
thưởng tôi, mùa hè năm ấy, mẹ cho phép tôi theo cô giáo lên nông trường
Phạm Văn Cội ở Cũ Chi chơi. Nông trường này chỉ dành cho các tu sĩ nam
nữ ở Sài G̣n lên đây lao động. Nông Trường cất rất nhiều nhà theo từng
khu riêng biệt và mỗi nhà được đặt tên theo tên gọi của các ḍng. Giáo
dân ở Sài G̣n thường xuyên lên nông trường lao động và sinh hoạt chung
với các tu sĩ. Cô giáo tôi là một con chiên ngoan đạo, tích cực hoạt
động xă hội. Cô thường di ra vùng quê hẻo lành, trại cùi để giúp đỡ
những người kém may mắn. Tôi là học tṛ cưng của cô nẻn đươc cô dẫn đi
theo. Ngày ấy tôi chẳng có tí ư niệm ǵ vè Thiên Chúa, về dức mẹ cả,
mặc dủ nhiều lần cô kể cho tôi nghe về Chuá. Tôi thích theo cô đi chơi
v́ ham vui mà thôi.
Lần đầu tiên tôi được vể vùng quê hẻo lánh; tôi được xa Sài g̣n, xa
nhà; được tự do thoát khỏi sự kiểm soát của gia đỉnh nên tôi rất thích.
Lúc ấy nông trường rat hoang sơ, và điều kiện vệ sinh, sinh hoạt rất
thiếu thốn. Tuy nhiên, tôi vẫn thich nông trường. Cũng như lũ trẻ điạ
phương, tôi gọi các thầy, các soeur là các chú, các cô. Mùa hè là muà
thu hoạch đậu phọng. Hàng ngày, tôi theo các chú các cô đi nhổ đậu. Tôi
được các chú, các cô khen ngoan, chăm chỉ nên thích lắm.
Buổi tối là giờ sinh hoạt cộng đồng chung. Tôi chán ngán ráng chịu trận
ngồi nghe các chú, các cô nguyện gẫm. Để giết th́ giờ tôi ngồi quan sát
các cô chú đọc kinh một cách thành kính. Lúc ấy trông ai cũng đẹp
cả.Tôi chẳng hiểu tại sao các cô chú đọc các bài kinh dài ấy hàng ngày
mà không chán. Ngày nào tôi cũng bị nghe chúng đến thuộc làu. Ấy thế mà
các cô chú vẫn mở sách ra nh́n. Thật sự tôi chẳng hiểu các cô chú đọc
kinh để làm ǵ. Nhiều lúc, tôi muốn bỏ ra ngoài chơi nhưng tôi sợ cô
giáo của tôi la, và tôi cũng sợ ma. Sau giờ đọc kinh chung là giờ tự
do. Lúc ấy ai muốn làm ǵ th́ làm. Tôi thích nhất là giờ này. Tôi chỉ
chờ cho chấm dứt buổi cầu kinh là chạy vội qua nhà "Triều" (nhà của các
thầy chung sinh đươc đào tạo trở thành các cha tương lai đi giúp
xứ). Tôi nấp sau cánh cưả để chờ nghe tiếng đàn thánh thót
của chú Minh. Chú Minh thật lạ. Chú ít đùa vui, chuyện tṛ cởi mở như
các chú khác. Th́ giờ rảnh, h́nh như chú chỉ đọc sách và chơi đàn mà
thôi. Chú chơi guitar classic thật là điêu luyện. Tiếng đán của chú như
có ma lực mê hoặc tôi. Tôi chẳng hiểu mô tê ǵ về âm nhạc cả. Tuy nhiên
tôi rất thich nghe những âm thanh nhẹ nhàng thánh thót mỗi khi chú đàn.
Dường như chú Minh chỉ đàn những bản nhạc buồn. Chú Minh như dồn hết
tâm sự vào tiếng đàn. Lúc chú Minh đàn và nguyện gẫm, nét mặt của chú
giống nhau. Lúc ấy chú như xuất thần, và chú quên hết mọi sự chung
quanh. Chú Minh như không c̣n là chú Minh nữa. Tâm hồn cuả chú lúc ấy
có lẽ lang thang đi đâu mất rồi. Tôi thích nh́n chú đàn hơn là nh́n chú
nguyện gẩm. Lúc chú đàn, chú Minh có vẻ gần gũi với tôi hơn, và tôi cảm
thấy tôi hiểu chú qua tiếng đàn. Tôi thích thú nh́n những ngón tay thon
dài của chú lướt nhẹ trên dây đàn. Tôi cố gắng phân biệt nhận biết ngón
tay nào chú đă lướt trên dây đàn nào. Nhưng chú Minh đàn nhanh quá làm
tôi không thể nào nhận xét được. Tôi gọi là những ngón tay khiêu vũ
theo điệu nhạc. Một lần, chú Minh đă bắt gặp tôi đang nghe lén chú đàn,
tôi đỏ mặt chạy đi trốn. Từ đó về sau, như thỏa thuận ngầm, sau giờ
nguyện gẫm, chú Minh đàn và tôi lắng nghe. Chú Minh làm bộ như không
biết tôi đang nghe chú đàn. V́ thế tôi cứ thoả thích nghe chú Minh đàn
và tha hồ ngắm nh́n chú mà không sợ bị chú Minh bắt quả tang.
Mỗi tối, tôi nóng ḷng chờ buổi nguyện gẫm chấm dưt để tôi có thể đi
nghe chú Minh đàn.
Mùa hè chấm dứt, tôi trở về SG đi học. Tôi quên hẳn chú Minh và tiếng
đàn kỳ diệu của chú. Những ngày sống chung cùng các thầy, các soeur đă
ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống tôi. Tôi bắt đầu mến các thánh. Những câu
chuyện về các thánh thật hay và đầy thú vị như những câu chuyện thần
thoại về các anh hùng của trẻ em. Tôi nhận thấy người công
giáo, ai ai cũng tốt lành thánh thiện cả. Tôi học cách cầu nguyện, cách
nói chuyện với Chuá khi cô đơn. Tôi xin học giáo lư rửa tội và tôi
chính thức trở thành con chiên ngoan đạo của Chúa.
Tôi không ngờ chú Minh rất ít nói ngày nạ đă trở thành cha Minh, cha
phó nhà thờ Đức Bà. Một ông cha tuyệt vời, giảng thuyết thật hay và
được giới trẻ công giáo mén mộ. Cha Minh đầy triển vọng trở thành cột
trụ cuả hàng giáo phẩm VN.
Tôi vui mừng được gặp lại chú Minh ngày xưa. Tôi
biêt chú Minh không c̣n là chú Minh của riêng tôi nữa. Chú Minh bây giờ
là cha Minh nổi tiếng. Tôi chỉ thích cha Minh là ông thầy ḍng chân
chất với cây đàn guitar để một ḿnh tôi thưởng thức mà thôi.
Tôi theo cha Minh bước vào pḥng khách nhà xứ. Từ khung cửa sổ bằng
kiếng trong veo của pḥng khách nhà xứ, ta có thể nh́n thấy Sài thành
náo nhiệt, xe cộ rộn rịp qua lại. Nhà xứ được cất ngay trung tâm thành
phố Sài G̣n, ấy thế mà tôi cảm thấy bên trong nhà xứ vẫn lạnh lùng và
cách biệt với thế giới bên ngoài. Nơi đây chẳng có sinh khí ǵ cả. Nhà
xứ của nhà thờ Đức Bà cũng giống như các nhà xứ và các nhà ḍng khác.
Bầu không khí có vẻ lạnh leơ và âm u như không có người sinh hoạt ở
đây. Tôi cảm thấy sợ khi đến đây. Tôi ngồi lọt thỏm trong chiếc sofa
rộng lớn và lâu đời. Tôi im lặng, giương mắt quan sát cha Minh. Tôi cố
gắng t́m xem chú Minh ngày xưa và cha Minh bây giờ khác nhau và giống
nhau như thế nào. Cha Minh lên tiếng, phá tan bầu khí ngột ngạt giữa
chúng tôi.
- Thế nào? Em đă nhớ và đă nhận ra tôi rồi phải
không? Em đă thay đổi hẳn. Tôi không thể nào nhận ra em cuả ngày xưa
cả. Chỉ có đôi mắt nh́n lén của em là không khác xưa thôi.
Tôi mắc cỡ, đỏ mặt vỉ cha Minh nhắc đến chuyện
cũ. Tôi nói
- Cha…xưa rồi diễm ơi. Cha nhắc lại làm ǵ nữa?
- Có chuyện cũ th́ mới có chuyện mới chứ. Nếu hôm trước tôi tôi không
nhắc đến nông trường, có lẽ em chẳng thèm đến gặp tôi nữa đâu. Hôm đó
trông em ngúng nguẩy, giận dỗi đến buồn cười.
Tôi trả đũa:
- Chỉ tại cha kênh kiệu quá đi thôi. Nếu em không quen cha trước, cha
cũng chẳng thèm tiếp em đâu.
Cha Minh phân bua:
- Tôi đă giải thích với em rồi. Hôm ấy tôi thật sự bận rộn. Linh mục
làm ǵ có quyền từ chối giáo dân.
Chúng tôi đă thoát khỏi vẻ ngượng ngùng lúc ban
đầu. Cha Minh vui vẻ lại cuộc sống cuả cha. Cha Minh ở nông trường được
hai năm, cha được gọi về Sài G̣n đi giúp xứ đạo đề có kinh nghiệm chuẩn
bị chịu chức phó tế. Cha kể về những gian nan cha gặp phải lúc đầu của
cuộc đ̣i làm linh mục. Cha được về gíup cho một họ đạo ở G̣ Vấp, gần
nhà cha. Cha sở già yếu, nhưng rất thủ cựu. Cha sở sợ cha Minh trẻ,
năng nổ, chiếm hêt quyền lực của cha sở. V́ vậy, cha sở luôn gây khó
khăn, bắt nạt hiếp đáp cha Minh đủ điều. Cha Minh chẳng thể làm được
điều ǵ cả trong thời gian cha Minh làm phó ở đó. Cha Minh làm cha phó
thuộc quận G̣ Vấp được hai năm, Đức Tổng Giám Mục nhận ra rằng cha có
năng lực. V́ thế Ngài gọi cha về giúp việc cho nhà thờ Chánh Ṭa. Cha
Minh bảo rằng cha không quen phụ trách một xứ đạo lớn như xứ đạo ở đây.
Bước đầu về đây, cha rất là bận bịu v́ phải lo học hỏi nhiều điều để
làm sao phù hợp với t́nh h́nh giáo dân ở đây. Đa số giáo dân đi nhà thờ
Đúc Bà là khách văng lai nên giáo dân rất đa dạng và rất phức tạp. Cha
phải cố gắng làm sao thu hút thật nhiều giáo dân thích đi lễ
nhà thờ Đức Bà cho xứng đáng với tên gọi cuả nó.
Tôi nhận ra rằng cha Minh rất cởi mở chứ không
như chú Minh kín đáo khó hiểu ngày xưa. Cha Minh chỉ gặp tôi lần đầu,
cha đă cởi mở tâm sự cùng tôi như một người bạn thân. Cha bảo là cha
rất bận rộn đến nỗi cha không có th́ giờ để đàn nữa. Tuy nhiên, cha
Minh hứa là cha sẽ đàn cho tôi nghe khi nào có dịp. Cha khiêm nhường
bảo rằng lau lắm rồi cha không tập đàn. Cha sợ tiếng đàn của cha không
c̣n hấp dẫn tôi nữa.
Tôi cũng vui vẻ kể cho cha nghe sinh hoạt cuả
tôi, và tôi cũng khoe tôi là tôi là con chiên của Chuá rồi. Chúng tôi
quên cả thời gian, vui vẻ hàn huyên tâm sự măi mà không hết chuyện.
Chiều xuống lúc nào chung tôi cũng không hay biết. Tôi luyến tiếc từ
giă cha Minh, và tôi hẹn tôi sẽ trở lại thăm
cha.
Tôi thường xuyên đến gặp cha Minh nói chuyện. Cha
Minh rất ít nói. Cha yên lặng chăm chú lắng nghe tôi kể chuyện. Thỉnh
thoảng cha phê b́nh hay gợi chuyện cho tôi tiếp tục. Cha bảo cha không
có dịp về thăm nông trường nên cha chẳng biết nông trường và những
thành viên của nông trường thay đổi như thề nào. Tôi cho cha biết
rằng v́ không có ai ở nên "nhà Triều" đă bị phá rồi. Nơi đó
chỉ c̣n sót lại nền nhà chơ vơ lồi lơm; chung quanh nền nhà, cỏ hoang
mọc kín, phủ mất lối đi. Tuy nhiên chỉ có cây dừa cha Minh trồng trước
sân nhà là sống rất khoẻ. Cây dừa rất lớn, cành lá sum sê tươi tốt, và
cây dừa có rất nhiều trái ngọt lim. Cha Minh cười, và cha ví tôi như
cây dưà ấy. Ngày nào tôi là con bé cỏn con, ốm tong teo, và tôi đen
thui như cột nhà cháy. Ấy thế mà giờ đây tôi thay da đổỉ thịt để trở
thành một thiếu nữ xinh đẹp và duyên dáng.
Tôi không hiểu tại sao tôi tin tưởng tuyệt đối
nơi cha Minh. Tôi tâm sự với cha đủ điều. Tôi kể cho cha nghe lúc tôi
mới rửa tội, tôi trong sạch tốt lành và thánh thiện làm sao.
Tôi đă nghĩ rằng tât cả mọi người trên đời này cũng tốt lành
như tôi cả. Tôi say mê và ngưỡng mộ hinh ảnh các nữ tu ḍng Saint Paul
trong bộ aó ḍng trắng; các soeur thường giúp các bênh nhân ở bệnh
viện, và các soeur thường đi dạy học đă hấp dẫn tôi. Dưới mắt tôi, các
soeur ḍng Saint Paul thât đẹp và lành thanh làm sao. Tôi ao ước
được trở thánh một nữ tu ḍng Saint Paul để tôi được mặc áo
ḍng trắng như các soeur. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ thật xinh xắn khi xúng
xính trong bộ áo ḍng và lúp trắng ấy. Tuy nhiên, tôi lại muốn làm một
nữ tu ḍng kín khi tôi đọc "Một Tâm Hồn" của thánh nữ Tê rê sa Hài Đồng
Giê Giu. Tôi say mê và ngưỡng mộ tư tưởng của vị thánh trẻ. Tôi học lối
suy tư của Therese. Noi gương Ngài, tôi chọn Jesus Christ là người bạn
đời của tôi. Tôi tâm t́nh với Christ, thủ thỉ to nhỏ với Christ như là
người yêu thật sự. Vui buồn, yêu thương, giận ghét tôi đều kể với Ngài.
Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng v́ chọn được người yêu tuyệt vời lành
thánh. Chính v́ vậy, tôi chẳng màng chú ư đến ánh mắt nồng nàn, nhừng
lời nói bóng gió đầy ngụ ư của lũ con trai bu quanh tôi. Tôi đă hiểu
tại sao tu sĩ sống độc thân mà họ không cảm thấy cô đơn. Tôi cho rằng
bản tính trầm lặng, ít nói của tôi phù hơp với nhà kín hơn. Nhưng khi
tôi nghĩ tôi phải khoác bộ áo ḍng nâu cuả các soeur ḍng
kín, tôi quá sợ v́ tôi không muốn xấu như ma. Cha Minh cười chọc quê
tôi: "Em đi tu mà c̣n muốn xinh đẹp nữa sao?". Tôi đáp "Dĩ nhiên rồi.
Jesus Christ là đàn ông, th́ ngài cũng phải biết chiêm ngưỡng cái đẹp
chứ. Vả lại ít ra c̣n có cha nh́n ngắm em nữa chứ. Lỡ em xấu rồi cha
đâu thèm nhận rằng cha có quen vói em đâu."
Ngày ấy, tôi ham muốn học hỏi t́m hiểu về giáo lư Chúa. Tôi học thật
nhiều lớp gíao lư: nào là lớp Cựu Ước và lớp Tu Đức Học ở nhà thờ Ḍng
Chúa Cứu Thế, lớp Tân Ước ở nhà thờ Phan Xi cô, lớp triết ở trường
Tabert. … Những năm đầu thập niên 80, Sài G̣n đói kém nhưng gia đ́nh
tôi vẫn sống sung túc. Tôi hay giúp đỡ các nhà thờ, nhà ḍng, bênh
viện, viện mồ côi.. V́ vậy tôi luôn được mọi người đón tiếp ca tụng sự
thánh thiện đạo đức ḷng nhân từ bác ái của tôi. Tôi say men chiến
thắng tiếp tục rộng tay bố thí nhiều hơn nữa. Tôi cho rằng mọi việc tôi
làm chỉ v́ tha nhân. Tôi đâu biết rằng tôi làm việc thiện chính v́ bản
thân tôi. Tôi thích được mọi người tâng bốc khen ngợi tôi mà thôi. Ngảy
ấy tôi quá ư lư tưởng một Thiên Chúa hoàn hảo và một cộng đồng dân chúa
tót lành. Nhưng sau đó tôi biết được mặt trái của Giáo Hội, tôi thất
vọng ê chề. Th́ ra, tất cả chỉ là một tṛ bịp bợm mà thôi. Tôi cảm thấy
bất công v́ cách đối xử của các tu sĩ; người nghèo luôn bị kinh rẻ, vả
người giàu luôn được nể trọng. Tôi không thể chịu đựng được thái độ xun
xoe, xu nịnh của các ông cha bà soeur đối với người lắm tiền của, và
thái độ xem rẻ khinh thường người nghèo của các chức sắc trong Giáo
Hội. Tôi ghét nhật những nghi lễ ŕnh rang phô trương đầy tốn kém của
các ông cha bà soeur khi họ tổ chức ăn mừng bổn mạng, ngân khánh, kim
khánh. Tôi không t́m thấy công bằng và bác ái ở đâu cả. Tối bắt đầu
chán ngấy những bài giáo lư đầy sáo ngữ rỗng tuếch với những mỹ từ. Tôi
càm thấy Giáo Hội đă đi sai đường lối Chúa dạy. Tôi không c̣n đi nhà
thờ nữa và tôi bắt đầu nghiên cứu chủ nghĩa Marx của cộng sản.
Cha Minh bảo rằng những ǵ tôi trải qua là trạng thái tâm lư b́nh
thường cuả một người. Những người mới vào đạo, họ được ơn Chúa Thánh
Thần rất nhiều. Do đó họ hăng say tích cực hoạt động làm việc tông đồ…
Đó là thời kỳ người ta c̣n là baby, chuà phải ẵm bồng săn sóc nâng niu
họ. Sau đó, chúa để người ta tự trường thành, tự lo lấy bản thân. Mỗi
người tự trưởng thành theo một cách khác nhau. Giọng nói cuả cha Minh
thật ấm nhẹ nhàng từ tốn. Tôi vừa khám phá ra nét đặc biệt cuả cha. Tôi
reo lên:
- A! Cha có giọng nói thật lả tuyệt vời. Cha mà thủ thỉ tâm t́nh với bồ
th́ tuyệt lắm. Nếu cha không đi tu, có lẽ hàng tá cô gái chết v́ cha.
Cha Minh khiêm nhường:
- Cám ơn em đă khen tôi. Chỉ có em khen tôi thôi, chứ các cô thành phố
chê tôi là ông cha nhà quê, kêch cỡm, laị khó đăm đăm.
- Có lẽ họ chưa hiểu rơ cha thôi. Cha Minh là number one mà.
Cha cảnh cáo tôi:
- Này nhé, em đừng nên thần tượng tôi quá mức rồi sau đó em sẽ bị thất
vọng đấy. Em đă bị một lần rồi.
Tôi quả quyết:
- Em hiểu cha thật rơ mà. Em chắc chắn sẽ không bao giờ thất vọng đâu.
Cha Minh cười cho tính t́nh bồng bột, thẳng tính của tôi. Tôi cảm thấy
thoải mái khi đối thoại cùng cha. Tôi không dấu cha điều ǵ cả. Kể cả
mối t́nh thầm kín của tôi. Tôi và Hoàng yêu nhau. Chúng tôi gặp nhau
trong quán cafe Brodard. Tôi mến anh v́ anh đẹp trai, lịch lăm. Tôi
không biết Hoàng là đảng viên, là công an ch́m. Hoàng thường la cà các
quán cafe để điều tra các vụ án h́nh sự, liên quan đến chính trị. Hoàng
có ư định cưới tôi, nhưng tổ chức đă ngăn cản v́ tôi là con cuả sĩ quan
chế độ cũ; tôi là người công giáo; gia đ́nh tôi có thân nhân ở ngoại
quốc. Tôi vốn tự hào về gia tộc của tôi và người cha tuyệt
vời. Thế mà giờ đây có kẻ bảo thân thế nhà tôi không xứng đáng, họ laị
ngăn cản t́nh yêu cuả tôi. Tôi cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Nếu đảng
và nhà nước thật sự quan tâm đến mọi người th́ đảng đă không ngăn cản
t́nh yêu của chúng tôi. Lẽ ra Hoàng phải thật sự hănh diện khi được kết
bạn với tôi chứ.
Tôi nghi ngờ tất cả và tôi chẳng c̣n biết tin tưởng vào cái ǵ nữa. Để
chống đối lại xă hội, giáo hội, và người lớn, tôi thay đổi cuộc sống
của tôi hoàn ṭan. Hàng ngày, tôi theo lũ bạn choai choai la cà nơi các
quán cafe sang trọng và các dancing chui. Chúng tôi truy lùng, t́m thật
nhiều điạ chỉ của các quán cafe, dancing chui để tỏ ra là dân chơi thứ
thiêt. Tối tối, chúng tôi tổ chức những cuổc đua xe bạt mạng quanh
đường phố Sài G̣n. Chúng tôi cười vang khoái chí trước những cái nh́n
của những nhà mô phạm, người lớn và lũ choai choai con nhà lành. Dưới
mắt xă hội, chúng tôi là lũ trẻ bất trị, là phần tử xấu, là cặn bả xă
hội cần phải xa lánh. Chúng tôi bất cần đời, bất cần ḷng thương hại
giả dối cuả những kẻ giả nhân giả nghiă.
Tôi im lặng hồi hộp quan sát phản ứng cuả cha Minh. Có lẽ tôi và cha
Minh chấm dứt từ nay quá. Tôi biết những nhà đạo đức không thích quan
hệ với kẻ lầm lạc như tôi. Có chăng, họ đến với chúng tôi để lên lớp và
cho chúng tôi những bài giảng moral khuôn sáo. Tôi đă quá hiểu các ông
cha, bà soeur và những con người đạo đức ấy rồi. Tôi không cần đến họ,
nhưmg tôi thật quí cha Minh. Tôi c̣n muốn giữ mối liên hệ lâu dài với
cha Minh. V́ quí mến cha, nên tôi muốn cha biết rơ con người thật của
tôi. Tuy nhiên tôi cũng không muốn vĩnh biệt cha và bị cha lên lớp. Đă
bao ông cha bị tôi từ chối, phản ứng liền khi lên giọng đạo đức giả với
tôi. Tôi cho rằng chưa chắc các ổng tốt bằng tôi nên không có quyền ǵ
mà xen vào cuộc sống và đời tư của tôi.
Cha Minh yên lặng không nói lời nào cả. Đôi mắt xa vắng, u buồn nh́n
vào khoảng không như đang suy nghĩ điều ǵ quan trọng lắm. Tôi sợ hăi
nh́n cha. Vẻ mặt ấy, tôi đă nh́n thấy từ ngày cha là chú Minh. Vẻ mặt
xuất thần trong lúc chú cầu nguyên và chú Minh đàn. Tôi biết lúc này
đây cha Minh không biết đến sự hiện diện của tôi đâu. Tôi đứng dậy,
tính lén chuồn về nhà. Nhưng cha Minh đột ngột hỏi tôi:
- Thế lúc này em c̣n ra Brodard chơi không?
Tôi chợt hiểu ra rằng cha Minh trầm ngâm để t́m bài giảng thích hợp cho
tôi ấy mà. Tôi phải chặn liền và không cho cha giảng moral tôi đâu. Tôi
tức giận nói to:
- Vẫn c̣n và sẽ không bao giờ thay đổi. Cha tưởng là cha thánh thiện
đến nổi cải hoá được em chỉ trong vài buổi gặp gỡ chyện tṛ hả. Cha
nghĩ là hôm nay em đến xưng tội với cha và để nghe cha lên lớp hả. Xin
lỗi cha. Không bao giờ cha đạt được điều đó đâu. Em đến chơi với cha
chỉ v́ cha là chú Minh của em ngày xưa, và bây giờ cha là người bạn,
người anh cởi mở vui tính. Em gọi cha là cha v́ theo chức vụ chứ em
không có ư niệm quan hệ một tín đồ và một giáo dân đâu. Nếu cha không
đồng ư mối quan hệ này th́ em sẽ không bao giờ gặp cha nữa.
Cha dịu dàng:
- Tâm Yên, b́nh tĩnh lại nào. Em dễ giận quá và đa nghi nữa. Tôi ḥan
toàn không có ư định lên lớp em mà. Em cứ đến chơi với tôi bất cứ lúc
nào em muốn.
Tôi nghi ngờ, ḥi vặn lại:
- Thật không cha?
Cha hứa:
- Thật. Tôi lấy danh dự của chú Minh hứa vớí em cho em yên ḷng. Tôi sẽ
không bao giờ xen vào đời tư của em hay giảng thuyết với em đâu. Tôi
biết em hay giận nên tôi nói trước rằng tôi sẵn sàng tiếp em khi tôi
rảnh. Nếu tôi bận chúng ta hẹn gặp lại vào dịp khác và em không được
hờn dỗi đấy nhá.
Tôi khoái trá khen rối rít:
- Cha thật tuyệt vời và đặc biệt. Cha không giống những ông cha khác.
Tại sao cha sẵn sàng tiếp nhận em? V́ em quen với cha từ trước hay là
v́ cha luôn sẵn sàng cho kẻ khác quấy rầy. Em biết cha rất bận, và cha
không sợ em làm mất th́ giờ cuả cha sao?
Cha Minh trả lời:
- Nói chuyện với em thật là thú vị. Qua em, tôi hiểu được tâm tư nguyên
vọng của giới trẻ VN. Tuổi trẻ Vietnam đang đi vào ngơ cụt. Các em lớn
lên không biết làm ǵ và đi về đâu. Các em thật bất hạnh lớn lên trong
một hoàn cảnh đất nước xă hội đầy phức tạp không có giá trị đạo đức và
mọi người nghi kỵ lẫn nhau. Lẽ ra Giáo Hội công giáo phảỉ có trách
nhiêm hướng dẫn các em. Rất tiếc là Giáo Hội Việt nam lề luật cũ xưa
quá nên không c̣n phù hợp với giới trẻ nữa. Thêm vào đó, một thiểu số
nạ đó làm cho các em hiểu lầm Giáo Hội và các em mất niềm tin nơi Giáo
Hội. Tôi nghĩ rằng Giáo Hội VN đà đến lúc nên thay đổi, cởi bỏ những lề
luật cũ xưa cho phù hợp với t́nh h́nh xă hội hiện nay. Hành đông của
các em chỉ là giây phút bồng bột ham vui nhất thời cuả tuổi trẻ mà
thôi. Tôi tin rằng các em vẫn là người rất tốt, rất trong trắng. Các em
chưa làm điều ǵ sai quấy cà.
Tôi đồng ư:
- Đúng. Dư luận cho rằng lũ trẻ chúng em tụ tập nơi các quán cafe là dị
hợm, là mất dạy. Thật ra chúng em tốt và dễ thương hơn lũ con nhà gia
giáo nhiều. Cha bảo Giaó Hội VN sẽ và nên cởi bỏ lề luật cũ xưa? Khó
lắm cha ạ. Ai cũng lo cũng cố cho địa vị của ḿnh
nên không ai dám lên tiếng đâu. Mặc dù tất cả mọi người đều biết cần
phải đồi mới. Giáo Hội cũng như xă hội thôi. Tất cả mọi người luôn thủ
thế và tranh chấp. Cha coi chừng cởi mở quá sẽ bị cho là cấp tiến. Cha
sẽ khó làm việc và cha sẽ bị hàng giáo phẩm đ́ cho xem.
Cha đăm chiêu:
Nếu thế th́ Giaó hội VN cứ nhu thế sao.Tôi biết rất là khó khăn, nhưng
tôi cũng phải lên tiếng chứ.
Tôi phụ họa:
Em cùng phe với cha. Chúng ta cùng chung chiến tuyến đổi mới giaó hội
Vn nha.
Cha Minh gật đầu:
- Đ̣ng ư! Chúng ta là bạn măi măi.
Cha thêm:
- Các linh mục ở nước ngoài rất cởi mở. Các tu sĩ ở nước ngoài cùng
sống và sinh hoạt với các bạn trẻ. Có một nhà xứ đả mở quán cafe để cho
giới trẻ đến sinh hoạt. Giáo hội nước ngoài rất thoải mái tự do, nên họ
đă thu hút rất đông giới trẻ.
Tôi chọc:
- Cha muốn đổi mới Giáo Hôị VN. Vậy cha có dám theo em ra Brodard ngồi
uống cafe không? Uống cafe nơi Brodard, vừa nh́n thiên hạ qua lại thú
vị lắm.
Cha không trả lời câu hỏi của tôi. Cha hỏi thôi về Hoàng:
- Thế em c̣n liên lạc với Hoàng không?
Tôi đáp:
- Da, vẫn c̣n. Thật ra th́ em không thương Hoàng. Chắc chắn em sẽ không
lấy Hoàng dù cho đảng hay tổ chức ǵ của nó cho phép. Gia đ́nh nó là
cách mạng, là ba đời bần cô nông làm sao mà xứng với gia tộc nhà em
chứ. Thêm vào đó, không bao giờ gia đ́nh em lại chấp nhận một ông rể
cộng sản. Tuy nhiên, Hoàng đẹp trai, lich lăm, và em cũng thích Hoàng
làm partner để nhảy cũng thú vị lắm chứ. Vả lại em c̣n trẻ mà. Em muốn
có vài ba mối t́nh làm kỷ niệm trước ngày em lên xe hoa để sau này em
có tí ǵ kể lại cho con cái nghe một thời huy hoàng. Em nghĩ rằng yêu
nhau rồi lấy nhau, sinh con đẻ cái. Chấm hết. Chán chết.
Cha cười:
- Em lăng mạn độc đáo cả. Tôi không ngờ trông em hiền lành nhu ḿ mà em
lại có đời sống nội tâm rất phong phú, dữ dội và đa dạng quá. Nhưng em
phải cẩn thận khi chơi với Hoàng đấy. Công an ch́m th́ không phải thứ
hiền đâu nha. Có ngày nó chụp mũ cho th́ nguy to đấy.
Tôi tự tin:
- Em biêt việc em làm. Em có một lư trí sắt đá luôn điều khiển trái tim
cuả ḿnh. Khi nào lư trí bảo dừng lại th́ em sẵn sàng cắt đứt. Cho dù
trái tim của em có bị nát như tương em cũng cam ḷng chịu đựng. Giờ đây
cha đă hiểu em rố. Cha có hối hận làm bạn với em nưă không? Cha có thể
rút lại lời hứa cuả cha.
- Tôi chẳng có ǵ để hối hận cả. Tôi nghĩ rằng cuộc đời cuả em sẽ đau
khổ nhiều v́ trái tim và lư trí cuà em đều mạnh mẽ cả.
Tôi an ủi cha:
- Cha yên tâm đi. Thầy bói bảo em ràng số em sống sung sướng nhàn hạ
lắm mà.
Lời tiên tri cuả cha Minh đă trờ thành sự thật. Suốt cả cuộc đời tôi,
tôi luôn bị giằng co giữa lư trí và t́nh cảm. Tôi đầy đù về vật chất
nhưng lúc nạ tôi cũng trăn trở khắc khoải. Tôi nhận ra rằng chính tâm
tính của mỗi người tự tạo nên số phân của ḿnh nhiều hơn là ư Thiên
Chúa. |